1.Chợ “sung dược” – An Giang
Người ta đồn rằng những con côn trùng này đem chiên giòn hoặc ngâm rượu uống có thể giúp nam phụ lão ấu đạt được sức mạnh như mong muốn. Đặc biệt, đàn ông nào cũng nghĩ rằng khi ăn hoặc uống rượu ngâm từ những con côn trùng này thì có thể cường dương. Bởi vậy mấy thứ “hàng hiếm” này được người ta tôn là “sung dược” và cái chợ tuy chỉ le hoe mấy người bán đứng chào mời người đi đường nói trên cũng được gọi là chợ “sung dược”.
2.Chợ chuột lớn nhất Miền Tây – An Giang
Càng về sau, rất đông người sống dọc theo kênh Phù Dật thấy nghề bắt chuột cho thu nhập khá nên tham dự. Họ đi vào tận miệt Đầm Chích, Giang Thành, Tám Ngàn, Hòn Đất (Kiên Giang) để đánh bắt. Cứ mỗi chiều, từng toán người cụ bị nào rập, nào chĩa bắn, bình đèn ắc quy chất xuống xuồng máy rồi chạy vào đồng để đặt bẫy, đi soi suốt cả đêm. Tờ mờ sáng, họ thu gom “chiến lợi phẩm” lại rồi đưa đến mấy điểm thu mua chuột gần nơi đánh bắt để bán. Có chuyến họ đi cả tháng mới về. Vào những năm chuột rộ, xuất hiện nhiều trên đồng ruộng thì làng Phù Dật có nhiều người kinh doanh chuột phất lên, trở nên “đại gia… chuột” khấm khá. Cứ thế, Phù Dật hình thành nên cái chợ chuột hồi nào chẳng hay.
3.Chợ nhện hùm – chợ độc miền Tây – An Giang
Tại chợ biên giới, trong khi các bà các chị “chúi” đầu vào quần áo, phấn son, vải vóc… thì cánh mày râu “dán mắt” vào các loài côn trùng được đồn thổi… tăng lực. … Do đó nhiều người bảo rằng đến chợ Tịnh Biên mà hổng rinh mấy con này về tẩm bổ cho nương tử vui thì phí cả đời trai trẻ.
Trong rất nhiều loài côn trùng được bày bán, lắm mày râu đến từ phương xa dồn sự chú tâm vào những con nhện lông lá tua tủa, đen sì sì rất gớm ghiếc được người bán gọi là… “nhện hùm”. Một tiểu thương e hèm rằng chỉ nghe cái tên nhện hùm thôi cũng đủ biết giống nhện này rất… dữ dằn, “dữ trên tất cả các mặt, từ nọc độc đến biệt năng giường chiếu”. Có người bảo: “Hùm là cách gọi tránh của dân gian khi nhắc đến cọp – chúa sơn lâm của núi rừng. Nhện có rất nhiều chi loài nhưng nhện hùm là loài ác chiến nhất. Vì nó có nhiều lông lá, gương mặt rất giống chúa sơn lâm, lại có nọc độc kinh hồn nên mới chết cái tên… nhện hùm…”
4.Sôi động chợ bò Tà Ngáo – An Giang
Việc mua bán phát triển, kéo theo hàng loạt nghề dịch vụ ra đời, tạo công ăn việc làm khiến đời sống người dân ở đây thêm khởi sắc.
Từ một xóm heo hút mà giờ sóc Tà Ngáo có nhiều đường đi lại cho xe tải ra vào mua bán trâu bò đông đúc. Đời sống người dân trong sóc khấm khá hơn nhờ có chợ. Tiếng ậm ò từ khu chợ vang vọng cả núi rừng.
Sóc Tà Ngáo thuộc ấp Phú Tâm, xã An Phú (Tịnh Biên, An Giang). Trước 1975,dân di cư đến khẩn hoang, kẻ tha phương cầu thực tấp vào lập nghiệp. Bởi thế đờisống dân chúng nơi đây rất nghèo.
Việc mua bán bò ban đầu chỉ diễn ra giữa dân trong sóc Tà Ngáo với nhau. Sau đó, dân ở đây qua Campuchia mua bò giống về trao đổi, bán mua, dần dà mới nảy sinh nhu cầu mua bán bò thịt, rồi đến mua bán trâu.
Làm lâu có tiếng, sóc Tà Ngáo không mấy chốc được thương lái ngoài tỉnh biết đến. Ai muốn mua trâu bò về cày cấy, bò dự án cho người nghèo cũng lui tới tìm.Trong vùng bắt đầu xuất hiện những “nghệ nhân” xem tướng bò, tiêu biểu như ông Khổng mù ở Ô Tà Ban. Dù tập quán mua bán bò ở đây là “nhìn mặt bắt hình dong”, đánh (ước) trọng lượng là xỉa tiền (còn gọi là mua mão nguyên con) nhưng nếu mua bò về làm sức kéo thì người ta còn phải xem tướng mạo, xoáy, đuôi… để cho chắc ăn. “Đường ruộng từ huyện Kirivông (tỉnh Tà Keo, Campuchia) sang Tà Ngáo chỉ ngăn bởi con kênh Vĩnh Tế và cánh đồng vài cây số. Vì thế chuyện mua bán trâu bò ở đây rất no ấm”
5.Chợ rắn Phụng Hiệp (Hậu Giang)
Chợ rắn Phụng Hiệp chỉ dài độ 500m, nằm dọc theo tuyến quốc lộ 1A, từ Cần Thơ đi Sóc Trăng nhưng rất sầm uất, rộn rịch. Ở đây có thể mua bất cứ loại rắn nào, từ chú rắn lục xanh nhỏ xíu, lớn bằng chiếc đũa cho đến chú trăn nặng đến 100 kg. Chợ rắn Phụng Hiệp còn cung cấp các loại rượu rắn gia truyền thượng hảo hạng, ngâm đủ loại rắn cùng với tắc kè, bìm bịp.Chẳng hiểu nó giá trị đến mức nào mà hàng ngày khách mua tứ xứ về đây nườm nượp. Chợ rắn ngày Tết, cảnh mua bán còn náo nhiệt hơn cả ngày thường, chứng tỏ sắm món ăn Tết chẳng thể bỏ qua món rắn, loại đặc sản nổi tiếng của vùng sông nước Nam Bộ.
6.Chợ ma Lấp Vò (Đồng Tháp)
Chợ này tồn tại như bao năm qua và người ta gọi là chợ ma. Thật ra, đó là chợ chiếu Định Yên. Chợ nằm trên một đoạn sông dài về bên làng chiếu truyền thống nhưng đặc biệt là không họp ban ngày, chỉ họp vào ban đêm. Càng về khuya chợ càng nờm nợp đông vui.
Ở làng chiếu, ban ngày họ thường thường lo dệt ra sản phẩm. Đến ban đêm thì họ mang hàng ra bày bán ở chợ. Còn ở dưới bến thì ghe thuyền các nơi đến đậu san sát chờ lấy hàng. Điểm đặc biệt ở đây, người bán hàng chỉ thắp lên ngọn đèn dầu leo lét, còn người mua thì phải dùng đèn pin để chọn hàng.
Chợ ma Lấp Vò nhóm đến trước giờ giao thừa mới rã để người nghèo cuối năm có thì giờ mua sắm cho ngày Tết.